Nơi anh hùnh hôi ngộ
 
IndexTrợ giúpTìm kiếmThành viênNhómĐăng kýĐăng Nhập

Share | 
 

 Truyện hay

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
Admin
Admin


Tổng số bài gửi : 50
Join date : 07/06/2008
Age : 23
Đến từ : Nơi ta sống

Bài gửiTiêu đề: Truyện hay   Sat Jun 07, 2008 8:41 am

Truyện hay đây!mọi người vào xem đi
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://www.thanthoai.tk
Admin
Admin


Tổng số bài gửi : 50
Join date : 07/06/2008
Age : 23
Đến từ : Nơi ta sống

Bài gửiTiêu đề: Truyện ma co thiệt   Sat Jun 07, 2008 8:48 am

Hồi còn nhỏ tôi thường thích đọc truyện ma và không bao giờ suy nghĩ đến những chuyện ma đ đọc quạ Vào một buổi tối khi tôi đọc xong một truyện ma mà nó đã làm tôi sợ muốn chết, có thể vì truyện ma này có thật nên nó ám ảnh tôị
Câu chuyện là như vầy:
Ở vùng ngoại ô xa thành phố có một đứa con gái tên Nhi 11 tuổị Vì cha mẹ rất là nghiêm ngặt không cho đi đâu chơi nên Nhi không có ai để làm bạn. Mỗi ngày Nhi thường đi bộ từ nhà đến trường; trên đường đi Nhi phải qua một ngôi biệt thự kiến trúc rất là đẹp nhưng hơi cũ kỹ đã lâu rồi không thấy một bóng người lui tớị Lúc nào Nhi cũng dừng chân trước ngôi biệt thự để ngắm nghía và mơ mộng được sống ở đó hay chỉ vào trong nhà để xem mà thôị
Vào một buổi chiều khi tan học về, như thường lệ Nhi đứng trước ngôi biệt thự mơ mộng thì nghe có tiếng người gọi từ cửa sổ của tầng lầu cao nht. Nhi ngước lên nhìn thì thấy một đứa con trai trạc độ tuổi mình.
- Có muốn lên đây chơi không? Ðứa con trai hỏị
Không biết có phải là bị hoa mắt không, hay là mơ mộng quá nhiều cho nên... Nhi vội chớp mắt một cái rồi nhìn lần nữa nhưng vẫn thấy đứa con trai còn đứng đó.
- Lên đây nhanh! Ðứa con trai réo gọị
Khi đó mừng quá, mơ ước của mình thành sự thật rồị Nhi vội đẩy cái cổng sắt nặng nề để vào bên trong, nhưng khi đến trước cửa nhà thì Nhi dừng lạị
Nhi suy nghĩ: Ðợi một chút, mình thấy nhà này mỗi ngày, không thấy có xe cộ gì đậu ở đây mà... nhưng... Chắc là mình nghĩ không ai ở.
Vừa nghĩ như vậy thì Nhi lấy tay đẩy cánh cửa bằng gỗ bước vào bên trong. Trong nhà thật là đẹp như là đã tưởng tượng vậy, Nhi nhìn chung quanh khoảng 5 phút rồi chợt nhớ đến đứa con trai, Nhi vội bước nhanh lên cầu thang dẫn đến phòng của tầng cao nhất. Khi đẩy cánh cửa phòng ra, Nhi thấy trong phòng chứa đầy đồ chơi tuyệt đẹp với tất cả những đồ chơi mà Nhi đã suy nghĩ đến, còn đứa con trai thì ngồi ngay ở giữa phòng.
Tôi tên là Thạch, có muốn chơi chung với tôi không? Ðứa con trai hỏị
Nhi không nói gì hết mà chỉ từ từ tiến đến gần đứa con trai và ngồi xuống chơị Từ đó ngày nào Nhi cũng đến đó chơi và hai đứa trở thành đôi bạn thân.
Rồi một hôm, đứa em trai út của Nhi bỗng dưng bệnh nặng, Nhi phải ở nhà phụ giúp mẹ săn sóc đứa em, không có thời giờ để đến chơi với Thạch nữạ Sau sáu tuần bệnh nặng, em trai út của Nhi qua đờị Nhi rất đau buồn và cần một người bạn để an ủi nhưng khi em tới trước cổng ngôi biệt thự đó thì thấy Thạch ló đầu ra cửa sổ và la lớn với giọng trách móc:
"Ði chỗ khác chơị Tao không muốn mày đến đây nữa!"
Có thể bạn giận mình vì mình không đến đây chơi, nên Nhi đã quyết định đi vào nhà để gặp Thạch và nhất định giải thích cho bạn y hiểụ Nhưng khi Nhi đi đến tầng lầu cao nhất thì thấy Thạch đã ngồi ở trước cửa phòng tự bao giờ. Nó nhìn Nhi với cặp mắt thật là ghê gớm và trên khuôn mặt chứa đầy hờn giận.
"Ði chỗ khác ngay", Thạch hét lớn và xua đuổi Nhi đi chỗ khác.
"X...i...n... đừng đuổi Nhi, em của Nhi mới chết và tôi cần nói chuyện với bạn" vừa khóc em vừa nóị
Ðứa con trai tên Thạch ra vẻ không thương tiếc mà còn lạnh lùng nói: "Bây giờ tao đã có một người bạn khác rồị" Nói xong đứa con trai đi vào trong phòng và khép cửa phòng lạị
Ðứng ở ngoài phòng, Nhi nghe được tiếng cười đùa từ trong phòng vọng ra, tò mò muốn biết người bạn mới này là ai nên Nhi nhẹ bước đến gần cửa phòng và lén nhìn vào bên trong.
Khi nhìn vào phòng, Nhi đã sợ hãi đến độ vừa la vừa chạy thẳng một mạch về nhà. Mẹ của Nhi thấy Nhi sợ quá độ nên gọi bác sĩ đến và chích một mủi thuốc ngủ cho Nhị Khi bác sĩ ra khỏi phòng, ông y rất là bối rốị .Mẹ của Nhi liền hỏi ông chuyện gì đã xảy ra cho Nhi, thì ông nói với bà ta rằng con của bà cho biết nó đã đến ngôi biệt thự cũ để gặp một người bạn nhưng khi đến đó và nhìn vào bên trong thì gặp bạn của nó đang đùa giỡn với đứa em vừa mới chết.
- Không thể như vậy, bà ta nóị Trong nhà đó chỉ có một đứa con trai 11 tuổi tên là Thạch đã bị bệnh và qua đời cách đây trên 100 năm, sau đó đâu còn ai đến đó ở nữa
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://www.thanthoai.tk
Admin
Admin


Tổng số bài gửi : 50
Join date : 07/06/2008
Age : 23
Đến từ : Nơi ta sống

Bài gửiTiêu đề: Người tình của nước!   Sat Jun 07, 2008 11:30 am

Anh lại đi rồi.........

Anh là vậy.
Chợt đến rồi chợt đi.

Mà tại sao chỉ anh mới mang cho em cảm giác ấm áp lạ lùng ấy nhỉ?
Tại sao mỗi lần gặp anh là trái tim em lại “thình thịch” liên hồi nhỉ???
Anh đâu đẹp trai như tài tử điện ảnh?!
Anh cũng chẳng giàu có, chẳng phải rất galant!
Anh cũng ko sở hữu đôi mắt sâu thẳm như biển cả mà em vẫn thường mơ khi nghĩ tới Một-người-trong-mộng của mình!

Anh ko phải là hotboy! Ko phải bạn thanh mai trúc mã từ nhỏ của em!
Anh ko bảo vệ, che chở em khỏi sóng gió cuộc đời! Anh không giống như bất cứ một bộ phim Hàn lãng mạn, một tiểu thuyết tình yêu hay bất kỳ bộ truyện tranh nào em từng biết đến...

Vậy thì tại sao???
Tại sao anh lại có sức hút mãnh liệt với em đến thế???
Để cho em cảm nhận được anh từ khi anh bắt đầu len lỏi qua từng tán lá, cho em thấy rõ nụ cười rạng ngời của anh khi anh đùa giỡn với cát vàng...
và...........khi anh đến bên em!

Em có thể cảm nhận được sự dịu dàng âu yếm từ anh.
Vỗ về em, đùa nghịch cùng em...

Cứ mỗi buổi bình minh, anh lại đến và gọi em tỉnh giấc,
để em được đón những ánh tím ngọt ngào của mặt trời.

Mỗi buổi hoàng hôn, anh lại đến, cùng em say sưa uống ánh chiều tà.

Và mỗi khi màn đêm buông xuống, anh vẫn bên em, cùng em thưởng thức cái tĩnh lặng trong trẻo của đêm, cùng em đón ánh trăng mượt mà, cùng em chọc ghẹo đàn cá thong thả bơi ngang, cùng em ngân nga hát những bản tình ca êm ái.......

Và mỗi lúc bên anh, em đều cố gửi những lời yêu thương đến với anh.
Anh có nhận ra ko, những con sóng cứ trào dâng mãnh liệt, những con sóng e ấp chạm vào anh, rồi tan ra thành bọt biển....
Anh à, mỗi một con sóng trào dâng ấy là một lần em nói lên điều em giấu kín trong tim. Anh ko nhận ra sao?!


Em là biển!
Em có quyền năng diệu kỳ, là chiếc nôi nuôi dưỡng bao loài, là sức mạnh phi thường đánh tan mọi thứ! Quyền năng của em chỉ đứng sau mẹ đất bao la, và người ta tôn em là Thuỷ Thần, bà chúa điều khiển được nước!
Sức mạnh của em uy nghi là vậy, danh tiếng của em lớn lao làm sao!!!
Vậy mà em ko thể có anh,Ko thể sở hữu anh, ko thể giữ anh cho riêng mình sao???
Em chỉ có thể vui đùa cùng anh mỗi ngày. Để rồi có những ngày anh chẳng đến, khiến cho em mỏi mắt chờ mong, em đã nhờ cả chú hải âu nhỏ trên bầu trời mà cũng ko thể tìm được anh. Em tuyệt vọng....

Em đã muốn quên anh đi, em đi thật xa để rời anh mãi mãi, em đã qua bao nơi, em vượt ngàn biển lớn, và em đã hạnh phúc biết bao khi tìm đến tận Nam Cực. Em ẩn mình dưới lớp băng dày lạnh giá, toàn thân em đau buốt vì giá rét nhưng em vẫn mừng thầm vì đã trốn được anh!
Thế mà, anh vẫn tìm ra em thật dễ dàng, và sự dịu dàng của anh thấm sâu vào em, cho em quên hoàn toàn lạnh giá.


Từng ngày, từng ngày trôi qua, em gửi biết bao thông điệp đến cho anh, thế nhưng anh chưa một lần đáp lại! Anh ko nhận thấy tình cảm em dành cho anh sao?!


Em ghét anh!!! Tại sao anh lại nấu ăn ngon đến thế? Sao anh lại nói chuyện có duyên đến thế? Sao anh luôn tìm được em dù em ở nơi nào đi nữa!!! Để cho em yêu anh.......


Đã có những ngày em giận dỗi, gào thét, ào đến bên lòng mẹ đất bởi vì anh. Nào đâu những cơn sóng lớn dữ dội, đâu những bão táp, gió mưa, bao giận dữ em trút cả vào đất trời, vậy mà anh vẫn chẳng là của em...

Dù em có cố gắng thế nào chăng nữa, dù có tìm mọi cách, nghĩ ra mọi điều để giữ anh lại bên em, em vẫn ko làm được!
Chỉ một nụ cười dịu dàng của anh và anh lại rời xa em!
Anh biết ko, dù em bao la thế, rộng lớn thế, trái tim em vẫn thật nhỏ nhoi.
Bởi trái tim của em chỉ để chứa hình bóng một người......
và đó là anh!




Anh có biết tại sao biển lại mặn thế ko?
Đó là vì anh đấy, anh ạ!
Em đã khóc thật nhiều mỗi lần xa anh. Và mỗi khi em gửi sóng đến bên anh, em đều nuốt nước mắt vào lòng, bởi em biết tình cảm ấy anh sẽ chẳng bao giờ đáp lại. Và mỗi lúc em thấy anh đùa nghịch với cát, tươi cười với mây, hay len lỏi qua từng tầng lá xanh, em lại khóc thật nhiều vì em ko phải là cây, ko phải cát, và cũng chẳng phải mây...
Nước mắt của em đã hoà vào nước biển, để cho biển mặn nồng hơi muối, thế mà anh cũng chẳng biết điều ấy!

_________________
Mưa rơi ướt áo, ướt quần
Chứ sao ướt nổi tinh thần dân chơi
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://www.thanthoai.tk
Sponsored content




Bài gửiTiêu đề: Re: Truyện hay   Today at 9:54 pm

Về Đầu Trang Go down
 
Truyện hay
Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang
 Similar topics
-
» Shop mua/bán truyện tranh online
» Truyện hay về biển đảo: ĐAU ĐÁU HOÀNG SA
» [Comic] Truyện tranh Big Bang
» [Truyện dịch] Eyeshield 21 dj - Kamoku
» [Truyện dich] Vanishing Starlight >> chap 5

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
 :: TAC PHAM TRUYEN NGAN-
Chuyển đến