Nơi anh hùnh hôi ngộ
 
IndexTrợ giúpTìm kiếmThành viênNhómĐăng kýĐăng Nhập

Share | 
 

 Bảo Quỷ:

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
Admin
Admin


Tổng số bài gửi : 50
Join date : 07/06/2008
Age : 23
Đến từ : Nơi ta sống

Bài gửiTiêu đề: Bảo Quỷ:   Sat Jan 03, 2009 3:28 pm

Đây không phải / nhưng cũng có thể là một câu chuyện có thật trong tương lai.

Lời giãi thích: Liệu con người có thể gây ra thêm bao nhiêu tội lỗi của mình? Một khi những tai họa của họ đã khiến cho những linh hồn địa ngục mạnh thêm,đông thêm! Và tới một lúc nào đó linh hồn của ác quỷ sẽ vượt qua được ranh giới địa ngục và thống trị nhân loại! có thể ngày đó sẽ đến vào một lúc nào đó! có thể là ngày mai chẳng hạn! lúc này con người chỉ còn cách chuộc lại tội lỗi của mình là phải sống, phải tồn tại và phải thay đổi để biến cuộc sống này trỡ nên tốt đẹp hơn và bù đắp lại những gì mà họ đã gây ra trong quá khứ và cã thực tại.....



Bảo Quỷ:


Thoát khõi thành phố Hồ Chí Minh
Tác giã: tanbangchu94

_ Giới Thiệu:

Tôi tên là Thư , hiện cư trú ở Quận 6 thành phố Hồ Chí Minh. Gia đình tôi có 4 người ba mẹ và em trai tôi, họ đều rất thương yêu tôi! Tôi còn có một người bạn trai tên là Tân, anh sống ở Quận 10 TP Hồ Chí Minh anh ấy tuy ở hơi xa những vẫn thường xuyên liên lạc với tôi bằng điện thoại hoặc lên yahoo chát chít!^^! chúng tôi rất ít gặp nhau!
Cuộc sống của tôi vẫn tốt đẹp cho tới khi....................................


Tập 1: Giấc mơ lạ

Ngày 23/6/1012:

6 giờ 30 phút sáng! chợt thức giấc vì tiếng ồn ti vi !tôi cố gắng ngủ típ và trước khi thiếp đi tôi nghe thoáng qua một tin thời sự buổi sáng:
_ Thưa quí vị và các bạn, hôm nay thì đã có một cơn bảo ngoài biển sắp đổ vào Nam Bộ và rất có thể là tỉnh Thành Phố Bà Rịa Vũng Tàu...... bà con cư dân vùng này sẽ tạm thời không được ra khơi và khu du lịch sẽ phải đóng cửa trong thời gian này!dự báo đây là cơn bão không biết rõ tên gọi và mạnh nhất trong lịch sữ với sức gió không thể đo đạt.
(trong lòng cứ nghĩ là bão có bao giờ đỗ vào TPHCM đâu mà sợ nên tôi rất an tâm)mọi sinh hoạt trong ngày đều diễn ra bình thường...................


Ngày 24/6/2012

Ngủ tới 11 giờ(thói wen mà)Tôi Thức dậy nhưng vẫn thấy uể oải trong người. Bầu trời hôm qua còn có những tia nắng thì hôm nay lại trỡ nên âm u.Thường ngày tôi vẫn thực hiện những sinh hoạt bình thường nhưng hôm nay lạ lắm!Sự mệt mõi đã chiếm lấy thân thể tôi khiến tôi không thể hoàn thành hết công việc của mình. Sau khi ăn sáng và ăn trữa xong( thức trễ wa nên ăn cã hai cùng một lúc) tôi nằm lăn ra giường và thiếp đi lúc nào không hay......

Chìm vào giấc ngủ, nhưng dường như tôi vẫn nghe những tiếng nói vang vọng đâu đây! Không, nói đúng hơn là những tiếng ...rên rĩ! hoàn toàn không biết phát ra từ đâu!giống như là hư vô! và toi chỉ nghe được rõ nhất hai từ rùng rợn: "phải chết" "Trã giá..................................

Giật mình thức giấc! tôi xem lại đồng hồ!!
8 giờ 35 phút tối
Tôi xuống bếp lấy đồ ăn mà mẹ đã nấu sẵn. Tôi không đễ ý đến những câu nói đó vì nghĩ mình nằm mơ thôy! Cã nhà tôi đã đi vắng và mẹ tôi còn viết lại một mãnh giấy:" đi qua ngoại một lát rồi về, nhớ coi nhà cẫn thận". lên mạng thì không thấy chồng iu(bạn trai) online. Đợi hoài chán quá tôi bật ti vi lên coi cho đỡ chán.
Tin thời sự buổi tối : đề nghị mọi người dân còn sót lại ở Vũng Tàu phải sơ tán khẫn cấp, đã sơ tán gần hết thành phố. toàn bộ vùng này đang trong tình trạng rất nguy kịch! thật bất ngờ! đây là một hiện tượng đầu tiên trong lịch sử, chỉ sau một ngày cả thành phố này đã chìm trong tâm bảo(hôm qua cơn bảo còn nằm ngoài biển đông), chung tôi khong thể bắt đc tin tức gì vì hiện tượng sương mù bao sung quanh quá dày đặc! thật đáng tiếc cho những người còn mắc kẹt và lực lượng cứu hộ đang cố gắng hết sức để giãi cứu họ! sức gió quá mạnh! những người được giãi thoát cuối cùng hiện giờ đã nói với chúng tôi là:
_Thật khủng khiếp, cả thành phố sãy ra những chuyện rất kinh khủng!!!!!
Một người khác hoảng hốt nói:
_ Bọn chúng.... bọn chúng đến rồi.....ngày tận thế.......đến rồi!!!
ông ta ngất đi sau khi trào ra những lời nói íu ớt của mình. Người phóng viên và cã tôi cũng như những người khác đều thốt ra lời nói: "chắc tại tinh thần họ hỗn loạn nên nói lung tung".
Thưa quý vị, hiện giờ vẫn chưa có tin tức gì, ngay cã vệ tinh cũng hoàn toàn bó tay khộng rõ lý do...
Tôi tắt tivi và 0ut nick sau khi chán nãn chờ Tân mà hok thấy anh online.....==!(thật ra còn một tin tức wan trọng khác mà tôi ko đc nghe đó là mọi người dân ở TP HCM phải sơ tán ngay lập tức trong tối nay và ngày mai vì cơn bảo sẽ đến rất nhanh)Do vẫn còn mệt mõi lạ thường! tôi vào tolet làm vệ sinh rồi bay lên giường đánh một giấc dài quyết định không chờ ba mẹ về(họ có chìa khóa nhà riêng) , bây giờ là 0 giờ 5 phút.........................................

Ngày??/??/??

Giật mình thức và thấy mình nằm ở giữa một nơi nào đó mà ko hiểu rõ nguyên nhân vì sao!!!!!!!!! nhìn kĩ lại thì đây là ...............trung tâm thành phố HCM vì trước mặt tôi là nhà thờ đức mẹ Maria !!!!..................... và điều bất ngờ hơn nữa là cã thành phố không một bóng người!!
Đầu óc tôi lúc này đau nhức kinh khủng!!!Bỗng nhiên sương mù càng lúc càng dày đặc...trời càng lúc càng tối sầm lại cho tới khi...xung quanh chỉ còn là một màu đen mịt mù lạnh lẽo! Sự yên tĩnh của không khí xung quanh khiến hơi thở của tôi trút ra ngày một nặng nề!!!!!Bỗng có tiếng động từ phía trước , tôi bước đi chầm chậm trong sự sợ hãi tột cùng, không xác định được đó là gì vì xung wanh tối đen như mực và cho tới khi đã wen mắt thì........thật khũng khiếp!!!!!!!!!!! Tôi há hốc miệng muốn hét lên một tiếng nhưng âm thanh cứ nấc nấc trong họng !!!! một người đàn ông mặc bộ đồ linh ngục với khuôn mặt tái mét và phần đầu bị một thanh sắt dài khoảng 30 cm cắm từ đỉnh đầu xuống khoang miệng và ông ta....không có cằm!!!!! nó đưa bàn tay đầy máu chỉ vào mặt tôi như muốn nói điều gì đó!!!! Do không kiềm chế được sự sợ hãi!!!! tôi hét lên và quay người chạy hết sức theo bản năng!!!!!không cần biết nó co' dí theo hay không!!! tôi cứ chạy hết sức trong vô vọng!!! và chợt vấp phải một vật gì đó, tôi ngã thật mạnh và....... không còn biết gì nữa hết............................................. !

_________________
Mưa rơi ướt áo, ướt quần
Chứ sao ướt nổi tinh thần dân chơi
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://www.thanthoai.tk
Admin
Admin


Tổng số bài gửi : 50
Join date : 07/06/2008
Age : 23
Đến từ : Nơi ta sống

Bài gửiTiêu đề: Re: Bảo Quỷ:   Sat Jan 03, 2009 3:29 pm

Tập 2:
Đây có phải là giấc mơ

_Ngày 27/6/2012:

7 giờ 5 phút sáng, giật mình thức giấc:..................

_Thì ra đó chỉ là giấc mơ!!!

_Trời!!!Mình đã ngủ hai ngày nay rồi sao!!!

Tôi ngồi dậy và suy nghĩ rất nhiều về cơn ác mộng mà tôi đã gặp. Ba mẹ tôi đền giờ vẫn chưa về, họ đi đâu sao không nói tiếng nào vậy nè, 2 ngày rồi mà, ngay cã một cú đt hay một tin nhắn cũng hok có.................

Lại cãm thấy mệt mõi, tôi quyết định vào phòng tắm ở cuối nhà tức là sau bếp tắm một cái cho khỏe người(nhà tôi chỉ có duy nhất một tolet đó để sinh hoạt cho cả nhà).Đứng rữa mặt một hồi, tôi suy nghĩ rất nhiều về giấc mơ mà không chú ý đến thời gian!!!!.........không hiểu sao tôi cảm thấy nhức đầu nữa rồi!!!!!nhức kinh khủng!!!!!!! tôi đưa tay lên xoa trán!!!!! Ôi!!máu ở đâu ra vậy nè!!!!!!máu nhiều quá tôi hốt hoảng ngồi xuống một góc nhà tắm và rồi.........................Không còn biết gì nữa hết!!!!!!!!!!!

Mày sẽ phải trã giá.............mày sẽ phải chết.................chết đi!!!!!!!!!!!

Ngày 28/6/2012

Giật mình!!!!......sao mà tối thui vậy nè...........mình đang ở đâu.........h0k lẽ lại nằm mơ......nhìn lại đồng hồ đeo tay!!!!!! 8 giờ 45 phút sáng ngày 28/6/2012

Nhìn kĩ xung quanh!!!!phù đây vẫn là phòng tắm nhà mình!!!! nhưng sao 8 giờ sáng mà tối thui vậy nè!!!! cố gắn nhớ về những việc đã diễn ra nhưng không thể nhớ nổi!!!! đầu tôi lại đau nhức kinh khủng.........

Đứng dậy định rữa mặt!!!!!! Tôi tình cờ nhìn vào gương và rồi sợ hãi ngã xuống đất............ trong gương dường như không phải tôi!!!!!!! vì tôi vừa trông thấy một người đàn bà ......... mặt tái mét!!!!!!! tóc xõa che kín nữa mặt, bà ta trợn mắt nhìn chằm chằm vào tôi!!!!!!! Ngồi một hồi!!!!!! tôi cố lấy hết can đảm đứng lên!!!!!!!!phù, hóa ra mình bị hoa mắt, vẫn là mình trong gương mà!!! cũng phải thôy!!!!!tối thui như vầy thì làm sao mà nhìn rõ được!!!!! Mở cửa phòng tắm bước ra ngoài! ay da.... hình như tôi đạp phải cái gì đó!!!! tối quá hok thấy!!!!! nhìn kĩ xuống chân!!!!!!! ôi mẹ ơi!!!!!! Đó là......... một bàn tay. Phù, đây là bàn tay con búp bê mà thằng em tôi hay chơi đây mà!!!!Nhưng sao nó lại nằm ở đây?????

Tôi bực mình đá bàn tay văng qua một bên, tôi nói:

_Chắc cả nhà về rồi! thằng em nó đang hù mình đây!!

Tôi la lớn:

_Tao không giỡn đâu nha nhóc!!! mẹ ơi thằng em nó chọc con…………..

Không một tiếng trã lời cũng như một tiếng động nhỏ trong nhà……..Không gian yên tĩnh đáng sợ!!! không lẽ mẹ cũng đang hù mình đây…….. đứng một hồi mới bik chưa có ai về cã( nếu có người về thì tại sao thấy tôi ngất đi trong nhà tắm mà hok kêu?) !!!!Tôi lấy hết can đảm chạy dọc hành lang về phòng mình để kiếm cái đèn bin. Cuối cùng cũng đến trứơc cửa phòng mình, tôi mở cửa và đi vào từ từ vì sợ vấp ngã , tôi vươn người ra để đóng cánh cữa lại và chợt rùng mình khi nhìn thấy cuối hành lang tăm tối nơi lúc nãy tôi đứng phia sau nha bếp dường như có một bóng người đang nhìn về phía tôi!!!! Tôi sợ quá dóng nhanh cửa lại cái rầm và khóa chốt!!!!!.....rồi mọi thứ lại trỡ về không gian yên tĩnh như ban đầu…….

Chiếc đèn bin đâu rồi????lục lọi tìm kiếm hoài hok thấy!!!! àh nhớ rồi thằng em nó chơi xong rồi quăng dưói gầm giường(tôi có thằng em quậy lắm= =!)!!!!Tôi tiến lại gần giường nhưng rồi lại sợ hãi lùi lại…. vì tôi nghe tiếng lục **c dưới gầm!!!! Tôi đứng đó một hồi lâu rồi lấy hết an đảm chạy tới vén màng dưới gầm lên………………!!!!!!!!

AAAAAAAAAA!!!!!! Con Chuột !!!!AAAAAAAAA(_ _!)

Giật mình, tôi sợ quá lụm cây chổi quơ đuổi con chuột đi rồi lấy cai đèn bin.

10 giờ sáng!!!! Trời vẫn tối đen như mực mà không hiểu vì sao.

Bỗng chuông điện thoại reo lên làm tôi hết hồn!!!tôi nhấc máy: (nhà tôi có 3 cái đt bàn, một cái đằng trước nhưng bị hư nên cất trong tủ rồi, một cái trong phòng tôi và một cái cuối nhà tức là dưới bếp)

_Alô! Thư ơi…!!! mẹ nè!! Cho mẹ xin lỗi …..rè rè rè !!!!! Mẹ hứa sẽ đến đó đón con ngay thôi…huhu rè rè rè… con hãy chờ mẹ…huhu……tút tút tút…………….!

Tôi chưa kiệp trã lời thì mẹ đã kup máy!! giọng của mẹ tôi ngen ngào muốn khóc!!!! Tôi không thể hiểu chuyện gì đang xãy ra!!!!

Chuông đt lại reo lên!!! lần này!!!! Tôi nhấ máy trong sự mừng rỡ:

_Alô!!Thư hả!!! anh nè!!!Tân nè! Rè…rè…rè…….

_Anh hả ! ôi mừng quá! Anh ơi! Anh đến đây mau đi!!! Em sợ lắm……

_Em đừng sợ……..rè rè…. Ráng chờ anh chút…….rè rè….. bây giờ anh sẽ đến….rè rè….rè… cứu em!!!!!!!

_Anh nói gì!! Sao lại phải cứu em!

_rè rè rè……rè…….trời ơi sóng đt….rè rè……nghe hok rõ…..rè .rè rè……..!!!!

_Alô !! huhu !! Tân ơi!!!! Còn đó hok dzậy!!! alo alo…

_Alô….sóng yếu quá đi……Thư ……rè rè rè……. chúng ta đang trong tình trạng nguy hiểm……rè rè…..cơn bảo tới gần lắm rồi………rè .rè…… bây giờ cả thành phố này.......rè......rè........bị quỷ ám!!!..............tút...tút...tút...tút!!!

_Alô!Anh!Anh ơi!huhuhu!!!

Tôi kúp máy trong sự sợ hãi tột cùng khi nghe Tân nói từ......"QUỶ ÁM"...!

Vừa trấn tĩnh lại mình, chuông điện thoại lại reo thêm lần nữa!!!

_alô!ai vậy?alô!

_rè rè rè..........im lặng!!!

_alô!!! tui hok có giỡn đâu nha!!!ai vậy!!!!

_.......im lặng............!!!

Tôi bực mình quá kúp máy!!!!!nhưng khi nhìn vào số đt mới gọi đến ghi trên màn hình đt......lạ thiệt.......đây là số đt của nhà mình mà???Vậy tại sao lại gọi cho chính mình!!!!!! mà giã sữ...nếu có gọi đc thì...người đang nhấc máy bên kia......đứng ở.......cuối hành lang.,cuối nhà,tức là sau bếp!!!!

tôi sợ đến nỗi muốn khóc luôn!!!!! Và khi nhìn lại đt của mình một lần nữa!!!!!!
nó bị đứt dây từ hồi nào vậy!!!!không thể nào!!!!!tại sao nãy giờ ba cú đt gọi đến đc???sao chuông reo được???sao trã lời đc????...

Tôi chui rút lên giường trong sợ hãi!!!!!!!liệu đây có phải là giấc mơ!!!!.......

Không!!! đây hoàn toàn là thật!!!!…………………………………………† ?..

_________________
Mưa rơi ướt áo, ướt quần
Chứ sao ướt nổi tinh thần dân chơi
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://www.thanthoai.tk
Admin
Admin


Tổng số bài gửi : 50
Join date : 07/06/2008
Age : 23
Đến từ : Nơi ta sống

Bài gửiTiêu đề: Re: Bảo Quỷ:   Sat Jan 03, 2009 3:31 pm

Tập 3:


Hơi lạnh trong khe cữa NHÀ KHO

Ngày 28/6/2012
18 giờ 00 phút:

Đã 8 tiếng đồng hồ trôi qua................
Có thể do mình sợ hãi quá nên nghĩ lung tung chăng!!!!! Tôi đánh lừa suy nghĩ của mình bằng nhũng câu nói như:""""chắc là nhìn nhầm số đt!!!!chắc là khi kúp máy thì con chuột nó cắn đứt dây"""" ...cho đỡ sợ hãi!!!

Sao chờ hoài vẫn chưa có người tới cứu!!!!!!!sốt ruột quá....

Tôi làm liều định mở cửa phòng chạy ra ngoài, và chạy ra khỏi nhà!!!!!!
Tôi cầm cây đèn bin và bước chầm chậm đến gần cửa!!!!

.....Cọttttt...........kẹtttttt...........!!!! !!!!!!!!!!!!!!

Lạ thật, mình đã khóa cửa phòng rồi mà???? Sao *****ng 1 cái mà tự nhiên mở ra rồi !!!!!!!!sao lại tự động mở ra đc chứ!!!!!!!

Tôi chợt sỡ hãi vì nhớ ra là từ khoảng 10 giờ tới 15 giờ tôi đã nhắm mắt vì quá mệt mõi!!!!! bậy giờ, mọi suy nghĩ, mọi nỗi sợ hãi đã quay lại trong tâm trí tôi... Trong thời gian tôi ngủ, chuyện gì đã xãy ra trong căn nhà này??????!!!

Bước ra khỏi phòng, tôi không dám nhìn xuống bếp mà chạy thẳng ra ngoài trước!!!!!!!!!xung quanh, bốn phía không một anh sáng nào ngoài ánh đèn íu ớt phát ra từ cây đèn bin của tôi!!!!!! một không gian tăm tối, yên tĩnh đáng sợ!!!!!!!

Ôi không xong rồi......cửa chính khóa rồi(vì cửa chính đc làm bằng kiếng chống trộm nên rất khó mà phá ra, huống hồ chi tôi lại là con gái)!!!!!!! lạ quá, bên ngoài trời tối đến nỗi nhìn bên trong với anh đèn thì nó trở thành một cái gương!!!!!

Ôi mẹ ơi! Tôi quay lại nhìn nhưng không có gì cả!!!!!!!!!!!! Rõ ràng là lúc nãy nhìn vào gương(cửa kiếng) nhờ ánh sáng đèn bin hắt lại, tôi đã thấy một cô gái thân hình gày gòm, cuối đầu, tóc xõa chấm đất đang ngồi co rút trong góc nhà phía dưới cái tủ và chỉ ngay sau lưng tôi khoảng 4 m !!!!!!!!

Người tôi như chết lặng đi vậy.......!!! đứng đó một hồi lâu, lấy lại tinh thần, tôi đi khắp nơi lục tung đồ đạc để tìm cái chìa khóa nhà!!!!!! Đâu rồi ta!!! sao kiếm hoài hok thấy!!!!!!

Chợt tôi như nghẹn thở khi nhớ ra:

Nhớ lại............

_Ở tập 2:..........sao máu không vậy nè............... nhức đầu kinh khủng!!!!!!=>leng keng(chìa khóa rớt xuống cái bồn rữa mặt) ngã xuống sàn........................ không còn bik gì nữa hết!!!!!!!!!!!!!!!

==>> Chìa khóa đang ở trong nhà tắm, ở cuối nhà!!!!!!!!!!!!!!!!!!!

Làm sao đây!!!!!! hay là chờ người đến cứu!!!!!! biết chừng nào mới có người đến cứu!!!!!!!!

Thôi vậy!!!!! làm liều chậy xuống lấy chìa khóa ...........................

Cộc........Cộc........cộc........Tôi bước đi chầm chậm trên hành lang tăm tối với anh đèn bin soi đường!!!! sự yên tĩnh làm cho không khí trong nhà cũng như nhịp thở của tôi mỗi lúc nặng nề hơn!!!!!............còn 19 mét nữa là tới nhà bếp ngay cuối nhà.................một quảng đường gần mà sao xa quá!!!!!!!!!!!cộc........cộc........cộc.... ....

Bỗng trong nhà bếp phát ra tiếng động.........

_leng.... keng........cheng xoảng
Lịch...... bịch....lịch...... bịch........lịch bịch........lịch bịch................lịch bịch

Có một cái gì đó tròn tròn đang lăn từ trong bếp về phía tôi......nó lăn dọc hành lang....càng lúc càng gần.......càng gần.......nó là!!!! một cái đầu đầy tóc................!!!!!! tôi sợ hãi nhắm chặt mắt lại, không dám nhìn........lịch bịch.........càng gần........ cho tới khi!!!!!nó vừa chạm vào chân tôi!!! nó đang ở dưới chân tôi. Tôi vẫn cứ nhắm mắt......sợ hãi......!!!! tôi có cảm giác là tóc của nó đang xõa đầy chân tôi,,,,trời ơi !! mồ hôi tôi chảy đầm đìa!!!!!

Tôi lấy can đảm mở mắt ra nhìn......,

Đây là cái đầu con búp bê!!! không thể tin nỗi!! tôi bị hoa mắt chăng!!!!! mà cho dù là đầu con búp bê đi nữa thì nó cũng đáng sợ quá!!!!!!!!! mặc kệ!!! tội bước đi tiếp!!! nhà bếp còn khoảng 9-10mét nữa!!! càng đến gần!!! tôi càng sợ hãi.............................................. ..............

Gần tới rồi, tôi đi qua trước của phòng thằng em tôi thì bỗng nhiên!!!!!! đèn bin vụt tắt!!!!!....tôi lấy tay đập hoài nhưng ko sáng.........!!! xung quanh lặng chìm trong bóng tối!!!!!

Cọtttttttt..........kẹtttttt............

Cái tiếng này hình như là cửa phòng thằng em tội đang.......mở ra!!!!! Tôi nhìn vào phòng !!! tối quá!!!!! nhưng tôi chợt giật mình hoảng hốt khi thấy.................... trong bóng tối, đột nhiên hiện ra một núm tóc,.... không, nói đúng hơn là một cái đầu , nó xoay qua nhìn tôi kìa!!!!!!!!!!! không!!!!!!!!! Bốn phía toàn là tóc , không có mặt, không có mình, nó đang xoay tròn lơ lững trên không trung .................................................. .................

Tôi sợ hãi, làm rơi cái đèn bin xuống đất, đèn bin vụt sáng chói cả mắt!!!!..không có gì trong phòng cã........................

Bây giờ tôi tỏ ra rất sợ hãi!!!! tôi sợ khi đèn bin lại tát khì không biết chuyện gì sẽ xãy ra!!!!!!!......... tôi bước đi tiếp, chầm chậm đến nhà bếp..........tay chân tôi run lẫy bẫy!!! đầu óc thì rồi tung cã lên!!!!!!

Đã đến nhà bếp,....nơi này giờ đây bừa bộn như cái ổ chuột, chỉ mới hai ngày mà ....... có mùi thối rữa!!!!! hôi quá!!!!!!!!mùi tanh của máu............

Tôi rọi đèn bin xung quanh và không thấy gì cã!!!!!!!! cái không khí ngộ ngạt khó chịu quá.................

Tôi bước tới phòng vệ sinh, mở cửa ra, đi vào,...... Chợt tôi cảm thấy lành lạnh sau gáy!!!!! ah, chìa khóa kia rồi!!!!! Bỗng nhiên tôi bị ai đó nắm chân và té xuống sàn........, tôi sợ hãi, rọi đèn nhìn, .....trời ơi!!!!! cái bàn tay con búp bê nó nắm chân mình lúc nãy(chính là bàn tay đã gặp ở trước cửa nhà vệ sinh trong tập 2)........tôi sợ hãi đá nó văng ra rồi vồ lấy chìa khóa trong bồn rữa mặt và vội vã chạy ra khõi phòng vệ sinh!!!!!!!! trời ơi!!!!!!! tôi lại bị cái bàn tay nó nắm chân!!!!!!!! làm rơi cã chiếc đèn bin , lăn vào tủ đựng chén,,,, bên cạnh là cửa nhà kho( đã mấy năm nay không sữ dụng, đang đóng kín, gần hơi mục nát)........ tôi lấy hết sức đạp mạnh bàn tay khiến nó văng vào góc tường và không còn thấy nó đâu nữa, chỉ thấy máu dính trên tường và cã trên chân tôi.............

Bây giờ tôi không kiềm chề đc bản thân mình nữa!!!!tôi chạy lại và lụm lại cây đèn bin........ chợt thấy có hơi lạnh tõa ra từ các khe hở nơi cánh cửa nhà kho mục nát..........lạnh cã sống lưng!!!! mặc kệ, không cần biết có gì bên trong, tôi chạy một mạch ra hành lang rồi ra ngoài trước!!!!!

Vừa tới ngoài trước thì bỗng nhiên nghe tiếng động phát ra từ trong bếp,,,,

Rầm...........

Nghe giống như là........... tiếng cánh cữa nhà kho cũ kĩ bằng gỗ đỗ sụp xuống........

Tôi lao tới cầm chùm chìa khóa mở khóa cữa........

_ơ.........ơ ơ.........ơ ơ, grừ grừ ......ờ

Tiếng rên rĩ này nghe quen lắm!!!!!!!!!!!!!

Bỗng... từ trong bếp, một con quái vật tóc dài chấm đất, toàn thân tái mét đang bò về phía tôi với tốc độ rất nhanh, no bò bằng đôi tay, đôi chân lỡ loét của nó,,,!!!!!!!! dọc hành lang....... càng lúc càng gần

_Mày.....định.....chạy..... đi......đâu

_Ịch .......ịch.....ịch............ịch

_càng lúc càng gần........

_leng keng.........Ôi Trời!!!!!! rớt chìa khóa rồi...............


].......ịch].....ịch

Đèn bin vụt tắt............

_ờ ....ờ.... grừ.... grừ !!! Tao...... bắt .... được mày....rồi!!!!!! ...há há... há... há.....

_________________
Mưa rơi ướt áo, ướt quần
Chứ sao ướt nổi tinh thần dân chơi
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://www.thanthoai.tk
Sponsored content




Bài gửiTiêu đề: Re: Bảo Quỷ:   Today at 9:55 pm

Về Đầu Trang Go down
 
Bảo Quỷ:
Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
 :: TAC PHAM TRUYEN NGAN-
Chuyển đến